Phim kinh dị mang phong cách Gothic dường như là một thể loại rất thu hút nhưng cũng cực kỳ khó nắm bắt đối với các nhà làm phim Hollywood hiện đại. Tiếng Vọng Từ Tường Đá (Voice From The Stone) cũng là một bộ phim mang phong cách như vậy.

 

Trong vòng hai năm qua, chúng ta đã chứng kiến khá nhiều bộ phim có ngân sách lớn được làm theo phong cách này như Crimson Peak của Guillermo del Toro và A Cure for Wellness của Gore Verbinski..Tuy nhiên,không có bộ phim nào có thể để lại một ấn tượng thực sự tốt đẹp. Giờ đây, đạo diễn Eric D. Howell Stone lại tiếp tục mang đến cho khán giả một bộ phim như vậy (nhưng tất nhiên là với kinh phí rẻ hơn). Tuy nhiên, ngay cả khi nữ diễn viên chính Emilia Clarke đang có trong tay vai diễn rất nóng bỏng trong series nổi tiếng Game of Thrones thì diễn xuất mà cô thể hiện trong bộ phim này xem ra cũng chẳng thực sự thuyết phục.

 Hình ảnh trong phim Tiếng vọng từ tường đá

Được đặt trong bối cảnh mùa thu lạnh lẽo và vắng vẻ những năm 1950 tại Tuscany, Voice from the Stone thực sự làm nổi bật bối cảnh nước Ý. Được khoác lên dáng vẻ hùng vĩ của một ngôi biệt thự thời Trung cổ,  bộ phim kể về Verena (Emilia Clarke), một y tá kiêm vú nuôi với một thái độ luôn ủ rũ. Cô dường như đang chạy trốn khỏi một cái gì đó, câu chuyện bắt đầu khi cô đến một ngôi nhà nằm ở một vùng nông thôn hẻo lánh ở Ý.

Tại đây, cô được thuê bởi một địa chủ tên Klaus (Marton Csokas). Klaus đồng thời cũng là một nghệ sỹ và đã sống trong nỗi đau khổ tận cùng khi người vợ của ông (Caterina Murino) qua đời cách đây khoảng một năm. Kể từ cái chết của mẹ mình, con trai Klaus là Jakob (Edward Dring) đã chọn không bao giờ mở miệng ra nói chuyện nữa vì anh sợ nếu mở miệng, người mẹ đã chết từ lâu sẽ không còn nói chuyện với mình qua các các bức tường nữa. Những bức tường trong dinh thự này đã được xây dựng từ những viên đá hàng ngàn năm tuổi và nối liền với ngôi mộ của bà ta – vốn được đặt ngay bên dưới toà dinh thự.

Tất nhiên, Varena không tin chuyện có mà nói chuyện thông qua các bức tường, nhưng chẳng bao lâu sau, cô cũng bắt đầu nghe được giọng nói. Sau đó, cô được một người hầu tên Lilia (Lisa Gastoni) khuyến khích là mặc quần áo của người mẹ chết như là một cách để thách thức hồn ma kia. Và ngay trong khi Verena vấp phải sự phản kháng của Jakob trong việc thuyết phục cậu buông bỏ hồn ma của mẹ mình thì Klaus lại chỉ quan tâm đến việc muốn có một bộ ảnh khỏa thân của Verena để làm mẫu cho các tác phẩm điêu khắc của mình mà không quan tâm đến việc cứ để cho cái xác thối rữa của vợ mình nằm đó.

 

Tiếng nói của người phụ nữ đã chết vọng ra từ những bước tường đá

Khía cạnh được thể hiện tốt nhất trong Tiếng Vọng Từ Tường Đá là không khí dồn dập vàgợi cảm trong suốt bộ phim. Trong khi những nhà làm phim khác thường cố sáng tạo ra những bộ phim huyễn hoặc tách biệt khỏi thực tế thì đạo diễn Eric D. Howell Stone lại kể một câu chuyện khá cổ điển về một ngôi nhà bị ma ám. Hammer Studios đã biến một khung cảnh đẹp như tranh vẽ thành một vùng đất ngập tràn bóng ma trong từng khung cảnh của bộ phim.

Nhưng rất tiếc, đó cũng gần như là khía cạnh duy nhất mà bộ phim làm tốt nhất. Với nhữung bộ phim như này thì diễn xuất của diễn viên đóng vai trò cực kỳ quan trọng, và Emilia Clarke đã thể hiện khá tốt về biểu cảm nhân vật khi Verena khi từ một vú em cho đến người phụ nữ quyến rũ trong suốt quá trình chụp ảnh.. Thế nhưng, diễn xuất của Clarke lại chỉ dừng ở mức “thường thường” chứ không hề xuất sắc, mặc dù đây có thể được coi là một bước tiến lớn của cô sau một vai diễn màu mè quái đản trong Me Befor You. Tuy nhiên, vai diễn của cô vẫn chưa thể thể hiện được chiều sâu cần thiết của một nhân vật có nội tâm và hoàn cảnh phức tạp như Verena, và trong trường hợp này phải được diễn bằng diễn xuất thực sự chứ không phải che giấu bằng một loạt phản ứng “quá lố” như trong bộ phim trước của cô.

Mặc dù vậy, nếu so ra thì vai diễn của Clarke còn tốt hơn so với vai cậu bé tội nghiệp Jakob của Dring, hay Klaus của Csokas – thậm chí có vẻ bản thân người diễn viên còn  không biết được mình nên làm gì để thể hiện được vai diễn này.

 

Đáng tiếc thay, bộ phim đặt ra quá nhiều vấn đề, bí ẩn, mâu thuẫn mà lại không được giải quyết triệt để, mang đến cảm giác bức bối cho khán giả. Thay vì cố tìm một hướng xây dựng “tử tế” cho bộ phim thì các nhà làm phim lại quá tập trung vào việc xây dựng bầu không khí nặng nề, bí ẩn, gợi cảm, dẫn đến việc suốt 94 phút của bộ phim vẫn không thể tạo được cao trào xứng đáng với nội dung của nó.

Tóm lại, Tiếng Vọng Từ Tường Đá là một bộ phim khá đẹp, gợi được cảm giác xưa cũ một cách dễ chịu, nhưng tiếc là đã không thể hiện được đúng tinh thần của một phim mang phong cách Gothic như chủ ý ban đầu của các nhà sản xuất.