Ngược thời gian về thời điểm cách đây 6 năm về trước, khi đó bộ phim truyền hình Cô dâu 8 tuổi của Ấn Độ đã mang đến những cảm hứng chế ảnh bất tận cho cộng đồng mạng với hàng nghìn tập phim và diễn biến phim chậm như rùa bò. Và cuối tuần này Rạp chiếu phim lại một lần nữa được sống lại với những cảm xúc đó khi xem Tháng năm hạnh phúc ta từng có (Happy Old Year).

Tháng năm hạnh phúc ta từng có không phải là một bộ phim dễ xem

Trước khi chính thức ra rạp, Tháng năm hạnh phúc ta từng có phủ sóng các kênh truyền thông với những câu nói đậm chất ngôn tình, khiến Rạp chiếu phim lầm tưởng mình sẽ được theo dõi một bộ phim tình cảm đẫm nước mắt. Thế nhưng những gì bộ phim mang lại cho khán giả thực sự không hề thoải mái.

Nội dung phim

Tháng năm hạnh phúc ta từng có là bộ phim kể về Jean – cô gái vừa trở về từ Thụy Điển sau nhiều năm và cô muốn dọn dẹp lại căn nhà bừa bộn của mình, biến nó trở thành một căn nhà tối giản vừa đủ không gian để làm văn phòng, vừa là nơi ở dành cho cả ba mẹ con. Thế nhưng việc dọn dẹp không hề đơn giản khi có quá nhiều món đồ trong gia đình, có những thứ đã có lịch sử mấy chục năm, có những thứ đầy ắp kỉ niệm vui vẻ và cả những thứ khiến khiến chủ nhân của nó lạc trôi vào một bầu trời cảm xúc không thể nào dứt ra được.

Câu chuyện dọn nhà tưởng như chỉ đơn giản là bỏ những món đồ cũ không còn sử dụng vào túi rác và bỏ đi là xong. Nhưng không, đạo diễn Nawapol đã mang đến cho khán giả một câu chuyện mà ở đó ta thấy được sự ích kỉ của một cô gái luôn lạnh lùng với khuôn mặt không cảm xúc, cũng thấy được cách cô bị những người thân trong gia đình và bạn bè vứt bỏ vì chính sự ích kỉ đó.

Nếu đánh giá kịch bản phim không hay thì thực sự không công bằng với Tháng năm hạnh phúc ta từng có. Đây là một bộ phim mang đến nhiều câu chuyện khiến người xem phải suy nghĩ về cách chúng ta đối xử với bản thân mình, với những người yêu thương ta ở xung quanh và với cả những đồ vật một thời chúng ta cực kỳ trân trọng.

Tuy nhiên cách triển khai câu chuyện lại khiến người xem cảm thấy vô cùng mệt mỏi, bức bách và ngột ngạt. Xuyên suốt cả bộ phim, khán giả sẽ không hề thấy một chút cảm xúc nào trên khuôn mặt của Jean, kể cả khi cô nhận ra bản thân mình phải thay đổi khi bị chỉ trích bởi sự ích kỉ của bản thân, hay khi cô khóc lẫn cười đều rất vô hồn. Bên cạnh đó có quá nhiều phân cảnh được đạo diễn quay chậm đến mức tối đa, như sử dụng hiệu ứng slomotion khiến nhịp phim vốn đã chậm giống như là đóng băng tại khoảnh khắc đó.

Ví dụ có những cảnh đặc tả cảm xúc trên gương mặt của Jean, khung hình dần được đẩy lại cận mắt của Jean để có thể thấy rõ được sự đau khổ trên khuôn mặt của cô; song những gì khán giả thấy được là khuôn mặt không biết là vui hay buồn của Jean trong suốt khoảng 30 giây dài đằng đẵng. Hay khi Jean gọi điện thoại cho người bố đã bỏ đi của mình, một cuộc điện thoại chỉ có từ phía Jean và những khoảng trống về âm thanh khi đầu bên kia nói, quan trọng là đầu dây kia nói rất nhiều và màn hình chỉ hiện lên hình bóng của Jean, im phăng phắc và không cảm xúc.

Rạp chiếu phim thực sự rất mệt mỏi khi xem bộ phim này, khi nhịp phim chầm chậm, dài lê thê, không hề có cao trào và cũng không có bất kỳ điểm nhấn nào với khán giả. Có lẽ nhiều khán giả sẽ cảm thấy bầu không khí bí bách Tháng năm hạnh phúc ta từng có mang lại những khoảng lặng để mỗi người cảm nhận lại những tổn thương sâu sắc của người đang muốn vứt bỏ quá khứ của mình. Tuy nhiên Rạp chiếu phim hoàn toàn không hề cảm nhận được điều đó và có rất nhiều khán giả trong rạp cũng không đủ kiên nhẫn để đợi đến kết phim nên đã ra về khi phim vừa chiếu được một nửa.

Bộ phim hiện đang được công chiếu tại các rạp chiếu phim trên toàn quốc. Các bạn nên cân nhắc khi xem bộ phim này. Ngoài ra một gợi ý hay ho cho các bạn, đó là có thể chọn Sở thú thoát ế nếu muốn đến rạp để xả stress.

Chúc các bạn xem phim vẻ.